Nguyễn Phước (sinh năm 1943) là một trong những tên tuổi họa sĩ Việt Nam có đóng góp quan trọng vào sự phát triển của trường phái Thiền tượng hình. Sự nghiệp của ông được định hình bởi nỗ lực không ngừng nghỉ trong việc kết nối cảm thức thiền định sâu sắc với tinh thần hội họa hiện đại, đặc biệt thông qua một ngôn ngữ tối giản nhưng đầy biểu cảm. Tác phẩm của ông không chỉ là những bức tranh mà còn là cánh cửa dẫn lối vào thế giới nội tâm tĩnh lặng, nơi con người tìm thấy sự hài hòa và chiêm nghiệm.
Nghệ thuật của Nguyễn Phước thể hiện một sự tinh tế trong việc tối giản hóa ngôn ngữ thị giác. Ông đặc biệt chú trọng đến việc tạo dựng các không gian tối giản, nơi mọi chi tiết thừa thãi được lược bỏ để làm nổi bật chủ thể và cảm xúc. Các tác phẩm của ông thường sử dụng gam màu trầm, từ nâu đất, xám tro đến xanh thẫm, tạo nên một bầu không khí u hoài, sâu lắng và thiền định.
Nghệ sĩ khéo léo sử dụng các hình tượng thiền tính – đôi khi là dáng người suy tư, một nụ sen chớm nở, hay đơn giản là những mảng khối cân bằng – đặt trong một cấu trúc tĩnh vững chãi. Nguyễn Phước đạt được hiệu quả biểu cảm này thông qua hai chất liệu chủ đạo: sơn mài và sơn dầu. Kỹ thuật sử dụng sơn mài của ông mang đến chiều sâu và sự lấp lánh huyền ảo, trong khi sơn dầu lại cho phép ông thể hiện những lớp lang cảm xúc dày dặn và tinh tế.
Bằng cách kết nối cảm thức thiền và hội họa hiện đại qua ngôn ngữ tối giản biểu cảm, Nguyễn Phước đã kiến tạo một di sản nghệ thuật độc đáo. Các tác phẩm của ông không chỉ là minh chứng cho tài năng cá nhân mà còn là lời mời gọi người xem khám phá chiều sâu tâm hồn, vượt lên trên những ồn ào của thế giới vật chất để tìm về sự bình yên nội tại.